Gốc > BÀI VIẾT CỦA YAMAHA >

KHÔNG CHỈ VĂN…CÒN SỬ ĐỊA!

                                                               

 

                                                                       NGUYỄN TRỪ TÂM

                                 * Đăng trên Báo Bình Thuận Chủ nhật ngày 27 tháng 12 1998

                                                                 số 87 ( 1758)

 Khi nghe các Thầy dạy văn thở than gian hàng ế ẩm của mình; tôi bất giác nghĩ lại thân hình còm nhom của dân sử - địa chúng tôi . May sao có một hồi mõ đánh động, tôi xin cầm dùi gõ lên một tiếng.Tôi xin nói về vấn đề giảng dạy bộ môn sử địa ở bậc THCS của chúng tôi.           

     Thật vậy, ngay từ khi bước vào nghề tôi đã thấy việc này. Ngày ấy, không một ai chịu vào lớp sử - địa! Cuối cùng Trường SP cấp II Thuận Hải ( bây giờ là CĐSP Ninh Thuận ) phải bắt buộc! Lớp sử - địa A 9 chúng tôi ngày đó đa số là thi đại học khối A,B tuyển vào. Ngay như năm rồi ( 1997) cũng không mở được lớp sử - địa, phải gắn Văn – địa.          

    Trong nhà trường, bộ môn này hình như không có chỗ đứng do số tiết quá ít ỏi ( 1 đến 2 tiết /tuần) nên GV sử - địa là “người điền vào chỗ trống” dạy và kiêm các môn khác ( đa khoa!). Phụ huynh và học sinh thời thị trường hô định hướng rất rõ, chỉ học cho đủ diểm chứ mấy ai đầu tư? Học một đường, thi một nẻo! Giáo viên xem sách giáo khoa là pháp lệnh, còn học sinh xem tài liệu ôn tập cuối năm là . . bửu bối! Những năm qua đáp án môn địa của Tỉnh bị cày lên xới xuống không biết bao lần. Thật ra, tài liệu ôn tập môn sử - địa bậc THCS là quan trọng, nhưng chỉ cần đại cương thôi. Chớ rành mạch đề, đáp án thì thầy cần gì dạy? cuối năm học sinh chỉ cần bỏ sức học thuộc lòng là đủ. Vì thế, trên cơ sở đề cương trược khi thi, giáo viên bộ môn có thể được dự một hội thảo về “ cách ôn thi” trên cơ sở đề cương có  sẵn là hợp lý. Vì như vậy, trò vẫn “cần” Thầy. Nếu không, phụ huynh sẽ hát :

                                con ơi lo toán, lý, anh

                           Cuối năm sử - địa để dành mà tu”!         

       Nhiều năm công tác, nhìn lại có những Thầy cô đâm chán rồi tìm cách…chạy qua các bộ môn khác. Có khi họ sẵn sàng lùi lại, bỏ tất cả  những gì đã học để làm lại từ đầu bằng môn Tiếng Anh ( đi vào thành phố học lấy bằng hoặc chứng chỉ rồi về xin dạy). Mỗi độ hè về, bạn bè gặp nhau ở Phan Thiết trong các kỳ chấm thi Tốt nghiệp THCS đều cùng một tâm trang như nhau. Ngay tại thị xã Phan Thiệt ( nay là Thành phố PT), bạn tôi cũng phải bươn chải nhiều nghề mới mong tồn tại trên bục giảng. Cùng là giáo viên, nhưng mỗi bộ môn xã hội có sự ưu đãi khác nhau. Điều này thiết nghĩ không cần bàn luận thêm.         

       Nói như vậy, chứ còn rất nhiều Thầy cô giáo dạy môn sử - địa vẫn hiên ngang, vững chí trước thời cuộc. Họ vẫn thiết tha yêu mên bộ môn mà mình đã lựa chọn. Đợt Hội thảo chuyên đề dổi mới phương pháp dạy học ( 1998) đã có nhiều ý kiến thiết thực đóng góp cho bộ môn. Họ vẫn còn ngọn lửa nhiệt tình và đang chờ một cuộc cách mạng cho vị thế của bộ môn. Tôi cũng như đồng nghiệp tôi thật sự vui mừng khi có công văn của Sở Giáo Dục Bình Thuận ( 1998) quan tâm về việc thi cử cho bộ môn sử - địa sắp tới. Đó là tín hiệu mà chúng tôi chờ đợi từ rất lâu.  Hy vọng đó là sự khởi đầu tốt đẹp trên con đường hòa nhập giữa các bộ môn trong nhà trường. Nếu được như thế chắc chắn bục giảng là nơi tái hiện lịch sử đầy sống động, sẽ đưa thế hệ trẻ đi vào thế giới đầy hấp dẫn của địa lý tự nhiên. Lúc đó sẽ không là “ sớm vác ô đi tối vác về..” như một Thầy giáo môn Văn đã than  thở                                                                                

                     Nguyễn Trừ Tâm    ( GV sử - địa THCS Đức Phú – 1998)              

 

 

      


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Trừ Tâm @ 23:00 08/03/2014
Số lượt xem: 3165
Số lượt thích: 0 người
Avatar
PM chưa từng được thưởng thức rượu cần, chưa có được cảm giác chuyếnh choáng hơi men để viết những vần thơ về các sơn nữ, về niềm vui chiến thắng sau chuyến săn của các trai làng, về các câu chuyện bất tận của già làng bên ánh lửa bập bùng trong rừng khuya dưới ánh trăng chênh chếch...
Avatar

Không hiểu sao thời còn trung học T lại mê các cô dạy sử địa của mình quá trời, đọc bài này thấy chạnh lòng quá!

TT thật dũng cảm!

Avatar

    Văn , sử , địa cùng hội cùng thuyền ... cùng tâm trạng ... cùng khát khao ...! Thầy giáo ơi ! DŨNG CẢM ! Thời điểm ấy càng DŨNG CẢM hơn ! Nhưng TD nghĩ nhờ vậy mà TT có thêm một nghề hay hay nữa đấy !

          Phải cám ơn đời , qua cơn mê rồi ... gọi mùa thu tới ...

                

Avatar
TV mới chia sẻ tâm sự một thời cùng TT.Tôi cũng đã một lần có cảm giác như vậy nhưng chỉ là kỷ niệm trong lòng...Nghĩ lại thấy còn kinh , và bây giờ vẫn thế , văn-Sử -Địa vẫn đi chung đường ...!
Avatar

   Đã qua rồi ,những tháng ngày nghiệt ngã.

   Thầy đã đứng lên sau những ngày vất vả.

   Cảm ơn đời đã đem lại niềm vui...!

   Thăm nhà Thầy sao lòng dạ bùi ngùi ...

   Và thấy mình cay cay... nơi sống mũi...

Avatar
Thêm 1 thành viên nữa thầy nhé. Cười. Ở Tiểu học, các môn Khoa - Sử - Địa cũng là những môn học rất quan trọng đó thầy.
Avatar
ồ chào TVM . chúc vui!
Avatar
Ôi, đọc qua bài này, AK cảm thấy bớt được vài chục "eletron" buồn. Vì có ai biết ai ngờ trong đó vẫn còn vài thầy cô giáo "môn phụ" nhiệt tâm (xin viết chạy bài thơ hồi xưa ấy, hồi còn học phổ thông mờ - BÀ MÁ HẬU GIANG). Ráng TT ơi, sau con mua trời lại "BẢO" mà!!!
Avatar

Xưa ngày đi học tôi bị mất học sinh giỏi vì "môn phụ" đó, hu huKhóc

Thế rồi ghé thăm http://violet.vn/thcs-khucxuyen-bacninh/entry/show/entry_id/4442014 

Avatar
hà hà.mất môn phụ thì còn môn chính chớ Tầy Quý?
 
Gửi ý kiến

VỀ TRANG






Nguồn: http://thcsdinhtienhoang.forume.biz/t121-topic#ixzz1v4lZ1VvT Link gốc : Http://thcsdinhtienhoang.forume.biz

Lúa Yamaha và nhóm thơ Đồng Vọng

http://binhthuantv.vn/videoplayer.php?newsid=68412